Chúng ta đã đi bên cạnh nhau quá lâu

0

Bài thơ này cho chúng ta thấy rằng thì ra yêu nhau quá lâu khiến chúng ta quên mất đang yêu nhau. Tất cả chỉ như thói quen thì phải?

Chúng ta thật sự đã đi bên cạnh nhau quá lâu

đến mức quên mất mình vì sao lại có thương nhớ này…

Chúng ta đã đi bên cạnh nhau quá lâu

Chúng ta đã đi bên cạnh nhau quá lâu

đến mức quên mất mình sẽ phải làm sao nếu trở lại từ đầu…

Những thói quen khiến cho ngày tháng không thể nhiều hơn nữa sắc màu

cứ chầm chậm trôi như ngày mưa rả rích

vừa đủ yêu thương trong những sớm mai vừa đến

mình lặng yên như cuộc đời đã chết

không một ai nhớ ra…

Rồi mình phải làm sao nếu một ngày nào đó đi xa

biết chắc rằng khi trở về không có ai chờ đợi

lúc mặc áo lệch vai, lúc đầu bù tóc rối…

còn ai để nói:

-sẽ không sao!

Những hoang mang trong nửa đêm nhìn thấy mình với trời cao

mặc màn hình điện thoại im lìm say ngủ

chúng ta từng hứa với nhau và lãng quên như giấc mơ chưa bao giờ đầy đủ

yêu thương nào rồi cũng mang tên ngày cũ

chỉ là do mình không tin…

Có cảm giác con người luôn sợ phải trở về với trạng thái cô đơn

nên mãi loay hoay dù dấu chân người kia không còn chung nhịp

một người cứ bước đi và một người mỏi mong được đuổi kịp

dù đã từng chờ nhau cả vạn ngày hay gần một kiếp

cho một cái nắm tay…

Chúng ta thật sự đã đi bên cạnh nhau quá lâu

đến mức quên mất mình vì sao lại có thương nhớ này…

[Sống Một Cuộc Đời Bình Thường – 2015]

Nguyễn Phong Việt

Chức năng bình luận đã bị đóng