Hà nội lại một mùa hoa sữa nữa rồi anh

0

Chạy xe lang thang vòng vòng phố xá, em chỉ thấy mình lạc lõng hơn, là em đang tìm cách làm cho mình vui. Tự làm khuây khỏa nổi nhớ một người không nhớ em nhưng sao em chỉ muốn bật khóc, muốn hét lên là em nhớ anh, người dưng ạ.

Mưa, mưa trút xuống như muốn xả hết bao nhiêu sự oi ả của những ngày thu hè đất đỏ, người hối hả, mưa vội vã, mưa có giận hờn gì ai sao nặng hạt đến thế.

Em chạy xe hòa mình với dòng người đang vội vã giữa đường xá đông đúc ấy, giữa dòng người hối hả em thấy tim mình không bình yên, hình như em lại nhớ anh. Có lẽ tại mưa nên em nghĩ mình đang khóc, tại mưa to quá mà em lẻ loi quá nên em thấy tủi thấy hờn, em muốn khóc, muốn khóc thật to át cả tiếng mưa, nhưng cảm ơn mưa vì nhờ mưa mà em khóc chỉ mình em biết. Nhờ mưa em có được những kỷ niệm bên người, nhờ mưa hôm nay nước mắt em rơi chẳng có người lau.

Mưa, mưa trút xuống như muốn xả hết bao nhiêu sự oi ả của những ngày thu hè đất đỏ, người hối hả, mưa vội vã, mưa có giận hờn gì ai sao nặng hạt đến thế.

Có lẽ tại mưa nên em nghĩ mình đang khóc, tại mưa to quá mà em lẻ loi quá nên em thấy tủi thấy hờn, em muốn khóc, muốn khóc thật to át cả tiếng mưa, nhưng cảm ơn mưa vì nhờ mưa mà em khóc chỉ mình em biết. Nhờ mưa em có được những kỷ niệm bên người, nhờ mưa hôm nay nước mắt em rơi chẳng có người lau.

Hình như em lại nhớ anh…

Trời đang mưa nhỉ,

Em chạy xe hòa mình với dòng người đang vội vã giữa đường xá đông đúc ấy, giữa dòng người hối hả em thấy tim mình không bình yên, hình như em lại nhớ anh.

Bao lâu rồi kể từ khi em ngồi sau xe anh với cảm giác bình yên lạ đó anh nhỉ. Em chẳng đếm mà anh chắc cũng chẳng nhớ đâu, nhớ làm gì khi giờ này bên anh là ai kia ấm êm hạnh phúc, chỉ có mình em, em một mình nhớ anh và trân trọng từng phút bên anh đó.

Chiều nay lại mưa anh ạ, lại còn là một chiều cuối tuần, cái khoảng thời gian con người ta dễ hờn, dễ tủi khi phải một mình nhất. Và có lẽ vì thế em lại nhớ anh, nhớ một người đang vui cười bên một người khác.

Hình như em lại nhớ anh…

Chiều nay ra phố, em lại quyết định làm cho mình nhìn tươi hơn, em tự cho phép mình mặc chiếc váy xinh, khoác vào chiếc áo ton sur ton với màu son môi tím hồng với hy vọng sẽ che giấu đi phần nào nổi buồn nhớ anh trong đôi mắt đã ngấn lệ. Chỉ là em lại nhớ anh thôi mà.

Những ánh sao đã lấp ló trên bầu trời, em nhận ra mưa đã tạnh cơn tự lúc nào và cũng như vậy rồi nổi nhớ anh cũng sẽ lại được em chôn giấu sâu trong những nụ cười tươi đến đáng sợ của mình. Không phải là em sẽ không nhớ anh nữa mà em còn phải sống, còn phải vui cười để nổi đau riêng mình cho riêng một mình biết. Anh sẽ lại thấy em cười, nụ cười tươi như anh vẫn nói. Chỉ là có lẽ anh sẽ không bao giờ nhận ra bản chất cay đắng của nụ cười em đó. Chỉ là vì không thể khóc nên em cười vậy thôi.

Last DandelionGuu.vn

Đánh giá bài viết này

Chức năng bình luận đã bị đóng