Khi không còn gì để mất

0

Tình yêu khiến người ta có tất cả nhưng rồi cũng mất tất cả. Và khi không còn gì để mất thì người ta lại cứ trượt dài trượt dài.

Hằng gọi, anh lạnh lùng: “Còn nói gì nữa, bộ chưa đọc tin nhắn sao?”.

Suốt tuần, Hằng bỏ ăn, bỏ ngủ, bỏ học, chỉ khóc. Mắt sưng húp, người sọp hẳn xuống. Không còn chút hy vọng sau nhiều tin nhắn níu kéo, Hằng xóa số điện thoại và tin nhắn của anh ta; vứt bỏ tất cả kỷ vật, đốt tờ lịch hai đứa đã khoanh tròn ngày ra mắt gia đình sau tốt nghiệp.

Khổ nỗi “khi cố quên là khi lòng nhớ thêm”! Lý trí mách bảo Hằng là người ấy không xứng đáng, cuộc đời vẫn đẹp tươi phía trước, ba mẹ không thể mất con… nhưng cơn đau tình cứ kéo Hằng chìm đắm xuống.

Nắm thuốc ngủ Hằng định uống may mắn được bạn thân cùng phòng ngăn kịp. Sau cái tát, vòng tay ôm và những giọt nước mắt đồng cảm của cô bạn thân, Hằng sực tỉnh sau một tuần mụ mị.

Hút thuốc, uống rượu, chơi bài, đánh đề là cách tìm quên của Khánh. Trước kia, vì bạn gái, Khánh đã cố giữ mình sống nghiêm túc, chuyên tâm vào công việc. Giờ đây, tình yêu kết thúc, giữ gìn vì ai chứ? Khánh thấy từ lâu mình đã quá uổng phí tuổi trẻ, lại càng oán hận bạn gái – cô đồng nghiệp.
Chia tay và nỗi đauVòng tay ôm và những giọt nước mắt đồng cảm của cô bạn thân, Hằng sực tỉnh sau một tuần mụ mị.

Khánh chỉ muốn trả thù người tình. Trong đầu Khánh chỉ chăm chăm mỗi một điều: “Cô không thể thoát khỏi cuộc đời tôi một cách êm thắm như thế!”.

Gặp cô ấy, Khánh dọa dẫm, khủng bố tinh thần. Với người khác, Khánh tung hê, khoe mẽ đã “xơi tái” và “hất cẳng” cô nàng vì không còn hứng thú. Khánh cặp kè ngay với các cô khác để chứng tỏ mình thừa khả năng cưa được nhiều em “có giá” hơn.

Những chiều tan sở, Khánh hy vọng sẽ giẫm nát tâm hồn cô đồng nghiệp nhà quê khi chở một “chân dài” tóc vàng, váy ngắn lượn lờ ở cửa công ty. Cô bạn vẫn đi về lặng lẽ, cố tránh mặt Khánh.

Dù đồng lương khá hấp dẫn, cô vẫn nộp đơn xin nghỉ việc vì bức bối, buồn phiền. Khánh nghĩ chiêu “ăn không được thì phá cho hôi” của mình đã khiến cô điêu đứng. Hả hê nhưng nhiều đêm bên ly rượu, Khánh rã rời, chua chát không biết mình là ai!

Đã biết trước không nên vướng vào cuộc tình tội lỗi với đàn ông có vợ, My vẫn sốc nặng khi “anh không thể bỏ gia đình”. Với My, tình yêu là chiếm đoạt, là “mạnh được yếu thua”.

Trẻ, đẹp, thông minh, quyến rũ, My tin chắc sẽ lôi kéo được người tình. Nhưng, chính cô lại là kẻ thua cuộc! My muốn kẻ ấy phải hối tiếc vì dám bỏ rơi mình.

My tìm vợ của ông ta kể hết tất cả, trưng ra những bức ảnh hai người “mèo chuột” trong khách sạn. Ông ta chỉ cười khẩy! My cuồng trí, trỗi dậy ý nghĩ chết chóc để kết thúc cuộc tình oan trái. My may mắn được người nhà cứu kịp. Nhưng từ đó, My lột xác thành một cô gái “chịu chơi”, sẵn sàng hẹn hò với những anh chịu chi tiền.

“Không còn gì để mất” là suy nghĩ của My khi cô lao vào các cuộc vui, sống buông thả, phó mặc ngày mai.

Đánh giá bài viết này

Chức năng bình luận đã bị đóng