Làm thế nào để luôn suy nghĩ tích cực

Sinh ra trong một gia đình khá giả, tôi được học hành tới nơi tới chốn. Thế nhưng, từ khi lớn lên tôi đã phải chứng kiến nhiều khúc rẽ trong gia đình mình: mẹ tôi đi làm xa, bố tôi cờ bạc, rượu chè, rồi cả những mối tình tay ba của bố tôi…

Khi mẹ tôi về thì bố tôi đánh đập, bồ nhí của bố tôi còn sẵn sàng xỉ nhục mẹ tôi. Tất cả tôi đều chứng kiến nên từ khi vừa mới lớn, trong thâm tâm tôi đàn ông không ai hoàn hảo và không ai thật lòng cả, vậy mà tôi đã yêu, yêu rất ngọt ngào và say đắm.

Người đàn ông đầu tiên đến rồi đi với tôi nhẹ nhàng như cơn gió, người ra đi là tôi chứ không phải là anh ấy, đơn giản vì chúng tôi không hợp nhau, mẹ tôi cũng không đồng ý vì anh không có sự nghiệp, sẽ không tốt cho tương lai của tôi. Và người thứ 2 lại đến mang cho tôi bao hạnh phúc đi cùng nước mắt và đau khổ…

Anh tên Tuân, một người đàn ông có khuôn mặt thật ấm nhưng tính cách thì lại rất lạnh, tôi thích điều đó. Tôi quen anh qua một người em, anh vừa đi lính về, còn lúc đó tôi đang học lớp 12, gia đình anh với tôi cũng được gọi là môn đăng hộ đối, mẹ tôi rất ưng ý. Cũng chính vào lúc tôi chia tay người yêu, anh đến như được sắp đặt trước để lấp đi chỗ trống trong  tôi. Qua những gì anh kể, tôi được biết người yêu cũ của anh cũng vừa đi lấy chồng, thế là chúng tôi đến với nhau trong cùng cảnh tình cảm trái tim bị sứt mẻ. Được 2 tháng thì tôi đến kì thi vào đại học, gia đình tôi lại xảy ra nhiều chuyện buồn, áp lực quá lớn dồn lên tôi, anh luôn ở bên chia sẻ an ủi khiến tôi càng cảm thấy anh quan trọng đối với tôi hơn. Tôi đỗ đại học, phải ra Hà Nội học, anh cũng ra đó làm luôn. Chúng tôi vẫn thường gặp nhau, bạn bè tôi rất tin tưởng vào tình cảm anh dành cho tôi. Không bao lâu bố mẹ anh gọi anh về quê, anh ít liên lạc dần với tôi, vốn là dân học luật nên tôi sớm nghi ngờ, qua bạn bè anh tôi được biết ở quê anh đã có người mới và chuẩn bị làm đám cưới với cô ấy… Vậy mà anh vẫn quan tâm vẫn nói yêu thương tôi, anh dấu tôi dù tôi đã biết tất cả. Rồi đến 1 hôm, anh ra thăm tôi, anh không nói gì chỉ lặng nhìn tôi như thế, lặng lẽ suốt mấy tiếng trời. Tôi hiểu anh, tôi biết anh muốn nói gì và tôi biết đã tới lúc tôi mất anh rồi, mọi việc như những gì tôi dự kiến anh nói chia tay tôi không một lời giải thích. Tôi thấy anh cũng có khác gì nhiều người đàn ông tồi khác, tôi ghét, tôi hận anh, nhưng vẫn phải chấp nhận…

Trước đây khi đồng ý yêu anh, tôi chưa bao giờ nghĩ tôi sẽ yêu anh nhiều đến thế, nhưng đến khi anh ra đi, một cảm giác trống vắng òa về, một nỗi buồn tê tái, tôi ích kỉ hỏi mình tôi đã làm gì sai chứ, tôi có lỗi gì chứ, hay chỉ vì tôi không xinh, không cá tính… như người ta.  Tôi suy sụp và ốm, bạn thân tôi đến chăm sóc tôi, nhìn tôi tiều tụy quá, nhìn bạn khóc thương mình mà thấy mình thật vô dụng, không làm được gì còn để người thân phải lo lắng, thế là tôi nghĩ mình phải sống tốt, sống tốt hơn nữa.

Gần 1 tháng trôi qua, tôi biết mình không thể níu kéo được anh nữa dù đã tim nhiều cách níu kéo, khóc lóc, kể cả về tận nhà anh tìm anh và người kia… dần tôi cũng tìm được niềm vui qua công việc và bạn bè, lắm lúc một mình bao kỉ niệm của tôi và anh ùa về khiến tôi bật khóc.

Tưởng chừng như mọi chuyện đã qua vậy mà tới đây mọi chuyên mới bắt đầu. Sau một thời gian xa nhau, bỗng một hôm anh gọi tìm gặp tôi, tôi vui vẻ nhận lời như gặp một người bạn. Anh xanh sao và tiều tụy quá, tôi hỏi thì anh bảo do áp lực công việc, còn tôi thì khác từ lúc chia tay anh tôi càng tươi tắn hơn khiến anh không khỏi ngỡ ngàng, gặp anh tôi không buồn cũng không vui, nhưng cái cảm giác muốn được bên anh thì cứ thấp thoáng trong lòng. Hôm đó anh và tôi đi chơi cùng bạn bè tới khuya, trong lúc mọi người đang hò hét, anh kéo tôi ra một góc khuất, bất ngờ ôm tôi và khóc, tôi không biết làm gì hơn chỉ để lặng im như vậy. Hóa ra anh và người kia mới chia tay, anh muốn tôi quay lại, tôi đẩy anh ra và huỵch cho anh một cái rõ đau và nói ”Đồ đê tiện, tôi không phải trò chơi của anh, xin anh đừng mang tôi ra làm vật thay thế nữa”. Nói vậy thôi chứ tôi đau lắm, nhìn anh tôi chỉ muốn ôm trọn lấy anh, muốn anh là của riêng tôi thôi, đến lúc ấy tôi cũng mới biết tôi còn yêu anh rất nhiều, trái tim tôi mách bảo như vậy. Vậy mà tôi không làm được, danh dự không cho phép tôi chấp nhận một người đã từng bỏ rơi mình đi như vậy.

Nhưng ông trời dường như không muốn tôi bỏ mặc anh. Trong lúc tôi chuẩn bị rời cuộc vui về nhà thì trời đổ mưa, mưa to quá. Thế là tất cả chúng tôi về nghỉ chân tại nhà 1 người bạn gần đó. Tôi đã uống rượu dù không tỉnh táo nhưng vẫn đủ biết tôi đang làm gì, bạn bè tôi thấy anh như vậy đều khuyên tôi tha thứ cho anh tôi không nói chỉ im lặng, còn anh lặng lẽ lẽo đẽo theo tôi cả buổi. Khi còn lại khoảng không giữa tôi và anh, anh ngồi sụp xuống bên chân tôi ôm chặt lấy tôi, tôi không sao buông anh ra được, anh nhắc lại bao kỉ niệm xưa rồi thiết tha xin được làm lại từ đầu, nhìn anh tội quá tôi đồng ý, tính sẽ giúp anh vượt qua giai đoạn khủng hoảng này rồi nói cho anh hiểu. Từ hôm đó anh quan tâm tôi, thương yêu tôi hơn trước rất nhiều, dù có cảm giác nhưng tôi không mặn nồng như trước nữa. Tôi bị bệnh phổi, phải điều trị lâu dài, anh cũng không bỏ mặc tôi, kết quả học tập của tôi thì ngày càng kém, anh động viên tôi hết sức, cũng chính lúc đó tôi biết mình có thai. Ôi sao ông trời cứ cho tôi niêm vui rồi lại cướp đi của tôi hạnh phúc, tôi buộc phải bỏ đi đứa con của mình vì nếu tôi để lại thì sẽ khó chữa trị, tôi chưa bao giờ thấy lương tâm mình đau như thế, khóc hết nước mắt cũng không thay đổi được gì, con mình chứ đâu phải miếng thịt chứ, khi quyết định vậy anh cũng buồn lắm, thế là phá thai. Tôi buồn lắm, tự trách mình không ra gì, những lúc vậy anh luôn âm thầm ôm hôn tôi, chăm sóc tôi, nhiều lúc tôi cáu gắt trách anh này nọ nhưng anh vẫn làm trò cho tôi vui, những lúc vậy thấy thương anh quá… Ngày về ra mắt bố mẹ anh mọi chuyện từ trước tới nay tôi mới hiểu, hóa ra gia đình anh phản đối anh yêu tôi vì tôi đang học, mà bố mẹ anh lại muốn bế cháu, sức khỏe tôi lại yếu không làm được gì nhiều, sợ tôi sẽ làm gánh nặng cho anh, nên bác anh đã ghép anh với 1 nhân viên trong công ty bác. Vì chiều lòng bố mẹ mà anh phải đồng ý, nhưng rồi anh thấy mình không hợp, anh nói anh rất cần tôi, anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh quết định đấu tranh để về bên tôi và sẽ thuyết phục gia đình đồng ý tôi. Nhìn anh tiều tụy nên gia đình anh phải đồng ý, có lẽ vì vậy tôi không được chào đón như mong muốn, anh tìm mọi cách để cả tôi và gia đình anh cảm thấy thoải mái mỗi khi tôi về nhà anh. Mẹ anh dần hiểu được tình yêu ấy nên thương lắm, sau 1 thời gian cũng vun đắp cho. Mãi tới sau này tôi mới được coi mình như 1 người con trong nhà, sự chân thành của anh khiến tôi và mọi người phải cảm động, từ đó tôi càng yêu anh hơn. Nhiều lúc bỗng thấy anh thật ấm áp chứ không lạnh lùng như tôi đã từng nghĩ, tôi tự nhủ sẽ nắm tay anh thật chặt, sẽ không bao giờ để anh đi xa tôi nữa. Sau bao đắng cay và nước mắt cuối cùng tôi cũng được bao bọc trong vòng tay anh ấm áp của anh.

Cuộc sống là thế hạnh phúc ngay xung quanh ta, quan trọng là ta cảm nhận như thế nào và suy nghĩ ra sao mà thôi. Hãy tìm hiểu kĩ mọi chuyện rồi hãy kết luận bạn nhé!

Theo Trái tim của gió