Ngày 2 đứa trẻ sinh ra từ cùng một bào thai

0

Dù không thể quay lại, quá khứ cũng không thể nuôi lớn nhưng hoàn toàn có thể giữ nó vẹn nguyên để lúc nào nhìn về cũng phải mỉm cười vui vẻ!

– Năm 5 tuổi, khi đó chúng thật đáng yêu, đứa bé trai như hoàng tử – trầm lặng, đứa bé gái như công chúa – tinh nghịch, nhưng chúng chơi với nhau hoà hợp đến lạ.
– Năm 10 tuổi, đôi khi nó hoài nghi: Anh trai sinh cùng ngày với nó sao? Anh trai cao hơn nó cả cái đầu, nó nhỏ con, bụ bụ. Nó có nhớ mẹ dành cho hai đứa chế độ chăm sóc khác nhau đâu chứ, nếu có thì người được ưu đãi hẳn là nó rồi. Anh trai như ông cụ non, xoa bù đầu nó dạy bảo nhưng nhìn nó yêu thương, chẳng nói chẳng rằng nhưng quan tâm nó hết biết – đủ cái quan tâm của đứa bé trai 10 tuổi làm được.

Anh trai, em gái!

Nó thì làm biếng, bắt đầu bướng bỉnh rồi nhưng điệu cười rất ư mị người, có thì cũng chỉ có anh trai trị được nó, dỗ được nó thôi. Anh trai học giỏi, rất chăm nó bị thua chút xíu nhưng không sao, em phải thua anh mà. . . Khi đó nó là cái đuôi chính hiệu của anh trai, những câu chuyện nó kể hơn phân nửa là về anh trai mất rồi. Nó thích anh trai lắm lắm, tôn sùng cực!

Năm 15 tuổi, dần dần có suy nghĩ rồi nhưng cũng là dở dở ương ương thôi. Anh trai hoàn hảo ai cũng phải khen, phát mến nhưng cái miệng cứ như bị bịt chặt, lạnh thấy ghê chỉ nó là ngoại lệ thôi. Chiều nó, sủng nó thôi rồi. Bởi thế, bắt đầu tiếp cận nhiều cái thú vị, muôn sắc của cuộc sống nên nó ham chơi hơn vẫn cứ trẻ con như thế và ỉ lại anh trai như lẽ đương nhiên… Nó lúc đó vẫn là cái đuôi của anh, anh trai thì vui vẻ tiếp nhận. Anh trai là thần tượng số một trên tất cả dãy hằng hà sa số những thần tượng của nó!

– Năm 16 tuổi, chuyển cấp cha mẹ lo lắng, tính anh trai lạnh ít nói nhưng anh trai cũng bắt đầu tất bật đặt gạch xây ước mơ, mình nó vẫn thế nó chẳng muốn thay đổi, chẳng muốn lo nghĩ, nó có anh trai mà nó không muốn tách anh ra. Nó học chểnh mảng hơn, toàn mơ mộng linh tinh. Nhìn cha mẹ bây giờ xem, thật mệt. Cha mẹ nói nó trẻ con, không chịu lớn lên, nó lè lưỡi không phục nhưng anh trai bảo nó phải dần thay đổi đi, nó khóc như mưa như bão, lòng tủi thân kinh khủng.  Anh trai không cần nó nữa sao, nếu không phải thì nó có anh trai lo tại sao còn bắt nó thay đổi, anh trai chẳng bảo thích nó dễ thương như này sao. Thấy thế, anh trai quýnh lên, lo lắng, vội dỗ nó bảo: “nấm lì ngoan, anh trai nuôi em! “Vẫn là anh trai hiểu nó, xem nó lại cười toe, khoe lúm đồng tiền xinh kìa, nó vẫn còn trẻ con quá . . . Khi đó, anh trai thuộc quyền sở hữu của nó và ngược lại, tình cảm anh em thật tốt!

Anh trai, em gái!

– Năm 18 tuổi, có những thứ đã dần thay đổi, sự thay đổi đó rất đáng sợ. Anh trai càng ngày càng xuất sắc về tất cả, thậm trí đứng cạnh anh nó như bị ánh sáng của anh làm lu mờ, mọi người đã quên khen nó rồi . . . Xem ra nó không thể mãi là nhóc xinh đáng yêu được. Nét cười của nó đã nhạt hơn, nhiều í vị hơn, nó bắt đầu cố gắng cải thiện mình, phải đuổi kịa anh thôi ít nhất thì phải kéo ngắn khoảng cách lại để anh em lại như xưa. Anh trai vẫn quan tâm, thương nó như thế nhưng nó cứ có cảm giác xa xăm . . . Sự quan tâm, chú ý của anh trai đã thêm nhiều rồi không duy nhất mình nó nữa. Rồi anh trai có bạn gái, không hiểu sao lòng nó khó chịu quá, nó buồn lắm, nó cố ý tránh anh dù biết mình thật vô lí, anh trai đâu làm gì sai? Cái buồn đó của nó chỉ xuất phát từ quan niệm được hình thành trong nó 18 năm nay, anh trai của mỗi nó thôi chứ. Thói quen của con người là một thứ cực đáng sợ, nó như một bộ phận của con người, chậm rãi đâm rễ cùng phát triển cùng tồn tại. Bỗng dưng phải xa hoặc bị tác động bạn sẽ chơi vơi, chật vật với cả tấn buồn phiền chất ngất. Anh trai luôn quan tâm nó, luôn là chỗ dựa vững chắc, luôn để nó thoải mái ỉ lại vào . . .nên nhất thời nó không thích ứng nổi, nó ích kỉ muốn anh quan tâm mình nó thôi. Ngoài ra, nó cũng sợ hãi, sợ phải mất đi thứ thân thuộc nhất. Lúc này, lần đầu nó ngộ ra nó và anh trai đều có cuộc sống riêng, không gì là mãi mãi cả kể cả là tình thân, dù có quan tâm cũng sẽ là cách thức khác !

Anh trai, em gái!

– Năm 21 tuổi, cuối cùng nó cũng lớn, nó cũng quen bạn trai và dù vẫn nuối tiếc cái kí ức đẹp đẽ đó nhưng nó đã có thể bình thản gặp anh mỉm cười, nó chợt nhận ra trước đây mình có trẻ con cỡ nào, ngây thơ. Hơn hết , nó cũng đã biết quan tâm anh, cái việc mà trước đây chỉ mình anh làm. Dù anh em chúng nó không còn có thể hồn nhiên như xưa, cười ngây ngốc mãi nữa nhưng tình cảm của chúng vẫn luôn làm người ta ngưỡng mộ, ghen tị.
Cuộc sống vẫn luôn hoàn hảo như thế nhưng là phũ đến hoàn hảo, con người chỉ có thể cố gắng xoay theo nó. Không có gì đẹp như truyện cổ tích ấu thơ, không có gì là duy mĩ. Nhưng có anh trai là một niềm may mắn, là một hạnh phúc trời ban, là một quá khứ đủ ngọt đong đầy tiếng cười, là một hành trang cho ta bước. Dù không thể quay lại, quá khứ cũng không thể nuôi lớn nhưng hoàn toàn có thể giữ nó vẹn nguyên để lúc nào nhìn về cũng phải mỉm cười vui vẻ!

Ỉn phiêu –  Girly.vn

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng