Tại sao anh làm thế?

0

Anh cho tôi cảm giác thật nhạt nhòa khi yêu nhưng anh vẫn dẫn tôi về nhà và gặp bè bạn của anh. Anh thờ ơ trong tình cảm giữa hai đứa. Có phải là yêu không mà anh là như vậy?

Năm nay, tôi 24 tuổi. Tôi vốn sinh ra trong một gia đình đông chị em, vốn là chị cả trong nhà nên từ nhỏ tôi luôn ý thức phải sống sao cho gương mẫu để các em tôi noi theo. Ba mẹ tôi vốn làm nông nên cuộc sống gia đình cũng khá khó khăn. Vì vậy từ nhỏ tôi luôn cố gắng học hành thật chăm chỉ để đền đáp công ơn ba mẹ tôi phần nào. Từ nhỏ vốn thích làm giáo viên, nên tôi chọn thi vào trường sư phạm. 4 năm học trên giảng đường tôi chỉ biết có học và đi dạy thêm. Nói vậy, không nghĩa là tôi sống khép kín. Quan hệ bạn bè tôi cũng có nhiều, trừ tình yêu nam nữ. Nói chung cuộc sống sinh viên vất vả nhưng tôi luôn cố gắng vì nghĩ đến vất vả của ba mẹ và đặc biệt nghĩ đến một ngày nào đó ra trường đứng trên bục giảng thực hiện ước mơ của mình. Vậy là bao khó khăn thời sinh viên tôi vượt qua hết.
Tôi không hiểu…

hay-ket-hon-nhung-chang-trai-khien-ban-lam-nhung-dieu-nay.jpg

Anh gặp tôi như để hoàn thành nhiệm vụ trong tuần

Tôi không xinh xắn lắm, nhưng nhiều người nhận xét tôi dễ thương, bản tính hiền lành, đảm đang vì có lẽ từ nhỏ tôi đã là chị của nhiều đứa em nên những công việc ở nhà không có việc gì là tôi không biết. 4 năm sinh viên cũng có một vài người để ý và ngỏ lời với tôi nhưng tôi luôn sợ nếu yêu ai đó sẽ ảnh hưởng đến học hành và đặc biệt tôi luôn nghĩ nếu yêu mà cảm thấy không đến được với nhau thì không nên bắt đầu.  Vậy là tốt nghiệp ra trường, 24 tuổi tôi chưa từng có mảnh tình vắt vai. Tốt nghiệp với tấm bằng loại giỏi, tôi quyết định xin việc gần nhà, gần ngôi trường tôi từng theo học để làm việc và đặc biệt thích ở gần nhà để được dạy dỗ các em. Nhưng ở huyện tôi giáo viên muốn xin được việc ít nhất phải quen biết hoặc phải có tiền. Gia đình tôi vốn nghèo, nên mong muốn xin được việc ở chỗ tôi thật khó.

Cũng thật may mắn, tôi đã nộp hồ sơ xin việc ở thành phố gần tỉnh tôi, có lẽ được mệnh danh là “thành phố đáng sống” nên ở đây tôi nhanh chóng xin được việc với tấm bằng loại ưu của mình. Tôi được phân về ngôi trường thuộc quận trung tâm của thành phố. Ngôi trường này không đứng top đầu nhưng vào được đây cũng là mơ ước của bao người. Và tôi thấy vui, hạnh phúc vì nơi đây tôi đã dần thực hiện ước mơ của mình. Về cùng trường với tôi có rất nhiều bạn học cùng khóa, các bạn đều đã có một nửa của mình. Riêng tôi, ban đầu các thầy cô trong trường nghe tôi nói chưa có đều không tin, sau dần mới biết. Trong trường, các thầy cô đều quý mến tôi, ai cũng bảo bản tính tôi hiền lành, dễ chịu. Có lẽ, môi trường nơi tôi làm việc toàn là nữ vì vậy có nhiều thầy cô đã chủ động giới thiệu người quen cho tôi.

Tôi cũng đã từ chối gặp nhiều lần vì thấy ngại. Nhưng rồi, một lần tôi đã nhận lời đi gặp anh. Bởi thật sự nhiều lúc cô đơn tôi cũng muốn có ai đó bên cạnh mình để chia sẻ, an ủi. Đơn giản vậy thôi, vì tôi biết trách nhiệm của mình với gia đình, với các em còn rất nhiều. Nói chung, ấn tượng của tôi về anh cũng bình thường. Anh khác xa tôi, anh là con trai một, ba mẹ anh đều làm trong ngành giáo dục và mong muốn có một người con dâu cũng ngành. Tôi thì không quan tâm đến những điều đó. Tôi chỉ nghĩ đơn giản, có thêm 1 người bạn là có thêm một niềm vui, chỉ vậy thôi. Lúc đầu mới quen, cuối tuần anh điện thoại cho tôi một lần rủ tôi đi cà phê, đi chơi… Vì cả tuần tôi không rảnh, ngoài việc dạy cả ngày trên trường, đến tối tôi còn đi dạy nữa, nên nói chung tôi nghĩ đó cũng là việc rất bình thường. Tôi không bận tâm…

Nhưng ba mẹ anh thì rất quý tôi, và tôi cũng vậy. Có lẽ họ nghe cô giáo trong trường kể về tôi nhiều và cũng qua nhiều lần tiếp xúc với tôi nữa. Đã nhiều lần, anh đưa tôi về nhà anh chơi, ba mẹ anh rất niềm nở và luôn tạo cho tôi cảm giác thoải mái. Và hình như họ còn nhầm tôi là người yêu anh nữa. Nhưng thật ra tôi và anh chỉ là bạn, như những người bạn bình thường. Tính đến nay, cũng gần một năm tôi và anh quen nhau, nhưng có lẽ chẳng ai hiểu gì về ai cả. Bởi lẽ, mối lần đi chơi, anh không bao giờ hỏi đến những sở thích hay bất kì suy nghĩ gì của tôi nên tôi cũng không hề nhắc đến. Chúng tôi chỉ nói những chuyện không đâu vào đâu cả. Quan hệ của tôi và anh vẫn dừng lại ở đó, cuối tuần anh gọi điện thoại cho tôi một lần, rủ tôi đi ăn, đi chơi… Nhiều lúc, tôi cũng đã từ chối. Thật ra, đi bên anh tôi cũng thấy bình thường, tôi không có tình cảm gì đặc biệt cả. Nhưng tận sâu trong lòng tôi vẫn muốn có một câu trả lời. Từ lúc quen đến giờ, chưa bao giờ anh và tôi nhắn cho nhau quá 5 tin nhắn.

Nhiều lúc, tôi cũng đã chủ động nhắn hỏi thăm trước nhưng đáp lại là những câu trả lời thờ ơ nên lần sau tôi cũng thôi. Đôi khi tôi cảm giác anh như muốn duy trì một mối quan hệ. Gặp tôi như để hoàn thành nhiệm vụ trong tuần. Vậy tại sao anh lại dẫn tôi về nhà để gặp ba mẹ anh? cả bạn bè anh tôi cũng đã gặp nhiều nữa… Đã có lúc tôi muốn nói với anh, tôi không hiểu… thật sự là không hiểu? Liệu tôi có suy nghĩ quá nhiều không?

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng