Tháng tám – mùa lá rụng, có người vừa giã từ một giấc mơ.

0
Cập nhật lần cuối

Tháng tám, mùa thu cùng những điều sắp qua, trên những con phố dài không điểm dừng, em thấy khóe mắt chợt cay chỉ là vì giấu những điều ngây ngô nhưng rất thực. Một thành phố lớn như thế, có một nơi thuộc về anh, có một trái tim thuộc về anh và một người nghĩ đến anh.

Phố cũng chỉ biết anh là một chàng trai của cuộc đời em, là một khoảng trời lặng lẽ nhưng chưa bao giờ phai nhạt. Phố cũng chỉ ngập ngừng, chẳng dám hỏi người là ai. Tất cả diễn ra trong yên lặng. Chỉ một mình mùa thu biết em đã yêu anh.

Phố cũng chỉ ngập ngừng, chẳng dám hỏi người là ai.

Hà Nội mùa thu đầy bâng khuâng, em bước chân xuống khỏi chuyến tàu, hình bóng anh tràn ngập. Cơn mưa chiều Hà Nội đón bước chân nặng nề của em trên từng hàng lá rụng. Đã bao lần đến rồi đi, em vẫn yêu mùa thu Hà Nội vô cùng, nhưng chưa bao giờ em cảm nhận mùa thu từng chút một trôi qua như bây giờ, bởi vì mùa thu này khác trước, có một người đã biết mình yêu anh

Anh, chàng trai em yêu nhưng chưa một lần hò hẹn, chưa một lần gặp gỡ nói chuyện với nhau, chưa một lần nhìn nhau trong thoáng chốc nhưng đã từ lâu khiến trái tim em lạc lối. Chàng trai em yêu, vậy rốt cuộc có được những gì để em nhớ gì về anh như vậy? Em cũng không biết câu trả lời, chỉ một mình đi tìm những kí ức mờ nhòe nơi tâm trí.

Em gặp anh thoáng qua trong giây phút, ánh mắt anh khiến em bất chợt bối rối rồi thẩn thờ. Em thấy anh quen lắm, đâu đó vài lần đã thoáng qua nhau. Em cố gắng tìm trong suy nghĩ và nhận ra có đôi lần anh đến quán nhà em trong những ngày em về nhà nghỉ hè, anh có hỏi em vài câu, em trả lời nhanh rồi đi chắc anh hụt hẫng lắm. Chỉ tại lúc đó em chưa để ý gì đến anh. Em cũng không nhớ được bao lần gặp anh ở quán nhà em, cho đến một ngày em vô tình bắt gặp ánh mắt của anh, ánh mắt với một chút phiêu du, một chút ấm áp. Anh trong bộ quần áo công an chỉ nhìn lướt qua em thật nhanh, nhưng rồi anh đi qua cuộc đời em không nhanh như thế.. Từ trước đến giờ vốn chưa từng để ý đến những người công an, bỗng từ hôm đó em thấy yêu màu áo xanh vô cùng tận.

Chỉ mùa thu biết em yêu anh

Đêm về với những mông lung, một đứa con gái bướng bỉnh như em lại đi tìm tên anh giữa những con người em vốn không hề biết trên Facebook. Khi đã bỏ cuộc, em nhận ra làm sao em có thể tìm được anh khi ngay cả một chút thông tin nhỏ bé cũng không có. 1 giờ sáng rồi, em chuẩn bị tắt điện thoại thì vô tình thấy được tấm ảnh có anh và Facebook của anh trên đó. Đêm đó thật dài với em vì em không một lần chợp mắt. Giá như em không tìm ra anh, có lẽ em đã không chọn cách đối phó với cảm xúc của bản thân là phải bỏ đi thật xa như thế này. Thay vì chờ đợi công việc để trở thành giáo viên ở một trường gần nhà, em quyết định đi đến một nơi khác thật xa để những suy nghĩ về anh không còn làm em day dứt.

Anh bước đến bên cuộc đời em như thế, một cách tình cờ như chưa bao giờ hẹn trước. Để nơi xa này em đã nhận ra mình không thể quên anh, dẫu một lần anh cũng chẳng biết chẳng hay. Có bao giờ anh biết được có một người con gái vẫn luôn tìm ánh mắt anh qua những dãy đường hun hút,mà chỉ một người mang đồ công an chạy qua, em lại nhìn theo thẩn thờ. Có bao giờ anh biết một ánh mắt dõi theo anh từ một nơi xa xôi. Và có bao giờ anh biết rằng anh đã bước qua cuộc đời em, vừa gần gũi, vừa thân quen nhưng lại vừa xa xôi như thế

Em đến Hà Nội khi mùa thu vừa bắt đầu. Lá rớt đầy trên phố, như chiếm hết cả một trời nhớ thương. Một mình bước qua những con đường hơi mây mùa nắng tắt, em nhận ra chỉ mình em đơn độc giữa bao người. Bỏ qua những lời hò hẹn, những lời mời gọi, em chỉ một mình nghĩ đến anh. Thế giới này rộng lớn là vậy mà sao em lại gặp anh và nghĩ về anh trong chỉ vài giây phút thoáng qua như thế. Có khi nào, quay lưng bước đi, em sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh nữa. Em lo sợ, tâm trí cứ quẩn quanh. Bởi người ta nói thế giới này bé lắm, chỉ cần xoay người một cái là không biết mình sẽ gặp ai. Nhưng thế giới này cũng lớn lắm, chỉ cần quay lưng bước đi là sẽ chẳng bao giờ gặp lại

Mùa thu vô tình với em như anh nên từng bước chân em cứ nặng trĩu qua những con phố dài. Ở một nơi em cứ nghĩ mình đến để quên anh, em lại nhân ra em càng cố gắng càng không thể quên anh, và nhận ra em đã yêu anh nhiều đến thế. Tình yêu đó, chính em còn không hiểu nổi, tình yêu đó khiến em giật mình và nhận ra nụ cười em đã đánh mất từ khi bắt đầu.

 Chỉ mùa thu biết em yêu anh

Em gieo tình yêu mình vào từng cơn gió, chỉ để mùa thu biết rằng em yêu anh, một tình yêu đến với em dẫu không hẹn trước, một tình yêu không hi vọng, không mong muốn, không có gì ngoài nhớ và yêu. Em yêu anh, dẫu chưa một lần hò hẹn, chưa một lần mong anh đáp lại, và cũng chưa một lần dám mơ ước điều gì với anh.

Tháng tám, mùa thu cùng những điều sắp qua, trên những con phố dài không điểm dừng, em thấy khóe mắt chợt cay chỉ là vì giấu những điều ngây ngô nhưng rất thực. Một thành phố lớn như thế, có một nơi thuộc về anh, có một trái tim thuộc về anh và một người nghĩ đến anh. Em không đủ dũng cảm và cũng không biết có cơ hội nào để gặp lại anh, nhưng giữa đường đời trăm lối, em vẫn mong chúng ta sẽ một lần bước chung một con đường nào đó. Em đưa tay lau những giọt nước mắt rơi, như nắm lấy một tình yêu không hi vọng. Em vẫn tin những lần gặp gỡ là số phận. Em không ngại những con phố rất dài, không ngại mùa qua rất vội,để đôi lần nhắc đến bên tai lời ai đó cứ thì thầm “Nếu người không chờ được, người cứ quay trở về”…

Cũng muốn nói cho anh biết một lần rồi thôi, dù rồi sau đó có ra sao cũng được.

Nhưng, em đã cách xa anh, em chọn cho mình một lối đi an toàn nhất. Em đến Hà Nội để chạy trốn trái tim mình. Thế giới này bé nhỏ mà rộng lớn lắm anh à, chỉ một phút quay lưng là đã có thể lạc nhau mãi mãi… Liệu rằng cuộc sống này, có một lần cho em gặp lại anh không?

Em giấu vào phố câu chuyện của em dẫu chưa bao giờ kết thúc, những nỗi buồn dài thườn thượt, những trăn trở không mở đầu, những nghĩ suy lặng lẽ. Mà phố cũng chỉ biết anh là một chàng trai của cuộc đời em, là một khoảng trời lặng lẽ nhưng chưa bao giờ phai nhạt. Giá có một người biết rằng, người đã là cả thế giới của em. Em có bao giờ gặp lại anh không, người con trai em đã yêu như thế?

Phố cũng chỉ ngập ngừng, chẳng dám hỏi người là ai.

Chi Phanblogradio.vn

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng