Thu tới thu qua thu lại tới

0

Hà nội màu thu qua ngồi ngắm nhìn những chiếc lá vàng xoay tròn trong gió chiều rồi nhẹ nhàng đáp xuống thảm vàng rải trước mặt. Ngỡ ngàng nhận ra rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi.
Người ấy có nắm tay dắt em qua những con đường lá đổ?

Thu tới rồi em đã hẹn hò chưa ?

Thu tới rồi em đã hẹn hò chưa?
Người ấy có nắm tay dắt em qua những con đường lá đổ?
Có ngắt những bông hoa đang ngạt ngào giữa phố?
Cài lên mái tóc dài và hôn nhẹ không em?

Người ấy có dẫn em lượn Tây Hồ và dừng lại quán kem?
Ăn một que để cho người thấm lạnh
Và bàn tay kia có quàng sang bên cạnh?
Kéo em vào lòng ôm ấp những yêu thương?

Người ấy có cùng em lang thang trên những con đường?
Trong gió heo may để hít căng lồng ngực
Mùi hoa sữa nồng nàn và cốm Vòng thơm phức
Rồi nhấm nháp bên ly trà nơi góc phố thân quen?

Người ấy có quan tâm và chạy đến bên em?
Mỗi lúc em buồn, ngồi một mình bên cửa sổ
Ôm từ đằng sau và nhẹ nhàng dành dỗ
Có anh ở đây rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Thu đã tới rồi một chiếc lá chơi vơi
Thấy lạnh hơn trong những chiều giông gió
Nỗi nhớ giăng giăng đầy con tim nhỏ
Những buổi hẹn hò trong tiết thu xưa…

Thu tới rồi em đã hẹn hò chưa?

Nguyễn Công Tậu – blogradio.vn

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng