Tôi sợ…

0
Cập nhật lần cuối

Tôi sợ đoạn đường phía trước không có anh hay ai bước cùng. Tôi sợ phải nhốt mình trong chính sự điện khùng của mình. Đoạn đường nào sẽ có hạnh phúc mỉm cười với tôi?

Hạnh phúc có mỉm cười với tôi?

Tại sao vận tâm thần nhưng họ lại biết những điều đó trong khi chưa chắc rằng những người bình thường biết được. Tôi bị họ trói tay chân lại để khỏi hoại phá nhưng cái miệng của tôi thì họ không khóa lại được tôi vẫn thốt lên những gì mình suy nghĩ, những tâm tư nguyện vọng. Tôi nghĩ đến anh nhiều lắm, nhiều đến mức mà mọi người đều nghĩ anh về thì tôi sẽ hết bệnh ngay tức thì, giờ tôi vẫn chưa gặp lại anh. Anh bảo tết 2014 anh mới về được, đợi đến đó là tôi đợi anh hơn ba năm trời sao? Sao ông trời lại thử thách tôi đến vậy. Tôi nói đến việc anh không về là anh lại bảo bao giờ anh về anh tức khắc sẽ về, em đừng buộc anh về, đừng làm anh chán nản, anh mà nản chí thì không biết chuyện gì xảy ra đâu.

yeu-em.jpg

Còn một khoảng thời gian dài nữa tôi mới được gặp anh, liệu lúc đó tôi có được hạnh phúc?

Có thể anh sẽ buông tay em, dù biết em đang rất cần anh, anh không thể chịu đựng nổi ngày qua ngày luôn có một người than vãn bên tai “em nhớ anh nhiều lắm, anh không thể về với em sao?”. Nhưng người yêu tôi đã không bỏ rơi tôi, dù anh biết rõ một người mới bị thần kinh xong sẽ khó khăn hòa nhập với cuộc sống như thế nào, có thể tái đi, tái lại nhiều lần và những lần đó anh sẽ khổ như thế nào nếu tôi là vợ anh. Anh lo cho tôi lắm, lúc tôi mới phát bệnh người tôi nghe lời nhất luôn là anh, anh đã gọi điện cho người thân, em út anh đến chăm sóc cho tôi, bởi vì vậy tôi sợ đối mặt với chính bản thân mình. Tôi thấy mình thật vô dụng đối với anh, anh đã làm thật nhiều điều cho tôi nhưng tôi đem lại cho anh là thứ gì chỉ toàn những phiền toái và lo âu.

Anh đang ở đất khách quê người tại xứ Hàn Quốc xa xôi chứ có phải ở gần đâu, “Hãy hiểu cho anh, em nhé”. Tôi hiểu, thậm chí tôi hiểu rằng đâu phải ai cũng được như anh, tha thứ và chấp nhận tôi. Tha thứ vì sự ngang bướng của tôi, chấp nhận tôi như một con người mới, chậm chạp hơn, làm biếng hơn hơn thế nữa có trở về cuộc sống bình thường có được không? Giờ không biết làm sao tôi thoát khỏi tình trạng này đây? Hiện giờ một giấc ngủ ngon cũng khó đến với tôi, tôi chống chọi với bệnh tật ngày đêm, tôi buồn nhưng hi vọng cuộc sống vẫn sẽ mỉm cười với mình.

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng