Trái tim em vẫn như ngày anh gõ cửa bước vào

0

Anh mãi cứ nhẹ nhàng như làn gió mùa thu những ngày đầu anh tới. Anh sẽ mãi giữ cái ôm bình yên trong vòng tay yêu thương của mình. Anh sẽ cho em đôi bờ vai mình để em có thể dựa vào khi mệt mỏi, khi những giọt nước mắt rơi không lý do.

Những ngày mưa tháng 9 buồn giăng giăng khắp lối con đường về quen thuộc, một mình em giữa những làn mưa trắng xóa và dòng người hối hả. Ký ức buồn của ngày hôm qua đã ngủ vùi đâu đó. Em thả hồn mình theo tiếng mưa và muốn buông tiếng thở dài để mưa cuốn tất cả đi.

Và trên chính con đường mưa đó em đã gặp anh – chàng trai mùa thu. Anh đến mang theo ánh nắng vàng khi thu chạm ngõ. Anh đến xua đi những cơn mưa mùa hạ tựa như nỗi buồn và nước mắt em mang trong lòng bấy lâu. Chúng ta đã nhìn thấy nhau giữa cả biển người mà em nghĩ đó là chút duyên muộn màng của mình theo mùa thu tới. Anh mang cho em cảm giác bình yên của cuộc sống- những giây phút kỳ diệu đó em đã từng buông theo thời gian khi cuộc sống quá bộn bề và lòng người còn nhiều trắc trở. Anh mang đến những phút giây ngọt ngào của tình yêu mà em nghĩ mình sẽ không bao giờ còn một lần trở lại được những cảm xúc khi bước trên con đường yêu lần nữa. Anh bước tới mang theo ánh mắt hiền và nụ cười ấm áp xua đi những nỗi cô đơn và sợ hãi trong em bấy lâu.

Em sẽ yêu anh bao lâu?

Đôi khi em vẫn còn những phút bâng khuâng, hoài nghi chính mình khi chưa tin vào phút giây định mệnh, khi chưa tin vào chữ duyên tình cờ ấy, khi chưa tin vào chính trái tim em với những nhớ thương ở một bầu trời mới.

Và em nghĩ trái tim mình đã trôi theo những yêu thương ấy về một bến bờ mới của hạnh phúc. Em luôn lo lắng trước những thử thách khắc nghiệt bất ngờ của cuộc đời. Em luôn tư lự, tự hỏi mình trong những yêu thương và muốn giữ anh cho riêng mình mà thôi :

“Em sẽ yêu anh bao lâu nữa nhỉ?

Em sẽ cần anh trong bao lâu nữa nhỉ?

Em sẽ muốn anh bao lâu nữa nhỉ?

Em sẽ giữ anh bao lâu nữa nhỉ?”

Những câu hỏi đó khiến em biết mình đã yêu, cần có anh bên cạnh, cần bàn tay anh nắm bàn tay em đi qua mưa nắng cuộc đời và em không muốn mình rời xa mảnh ghép hoàn hảo mà trải qua bao lâu em mới tìm thấy. Nhưng đôi khi trái tim mong manh, nhạy cảm của em có đôi chút bướng bỉnh, trẻ con nhưng tất cả chỉ là những tình cảm chân thật của một trái tim đang yêu.

Em sẽ yêu anh bao lâu?

Anh cùng tình yêu anh là ánh sáng cho em bước đi trên con đường mới ngập tràn hạnh phúc. Anh là khúc hát cuộc sống em đã tìm thấy và tự hát từ trái tim mình. Anh là cả bầu trời hạnh phúc mà thượng đế đã dành tặng cho em – một cô gái may mắn. Và em biết em yêu anh, mãi yêu và sẽ yêu anh cho đến khi:

“Đến khi nào những vì sao vẫn còn ngời sáng

Và dài lâu hơn nữa, nếu em có thể.

Đến khi nào vẫn còn bốn mùa trong năm.

Chừng nào biển vẫn ngày đêm vỗ về bờ cát.

Đến khi nào anh vẫn còn muốn có em

Và dài lâu hơn nữa.”

Hãy là anh của ngày hôm nay với trái tim chân thật như ngày anh đến. Hãy để em yêu anh như tất cả những điều ngọt ngào nhất anh luôn nghĩ và dành cho em đến hết cuộc đời này:

Em sẽ cho anh thời gian bao lâu nữa nhỉ?

Đến khi nào em vẫn là một phần trái tim anh

Bao lâu thì do anh cả.

Cua Đá Theo blogradio.vn

Nguồn ảnh Group BLEND & RETOUCH

Trái tim em vẫn như ngày anh gõ cửa bước vào
Đánh giá bài viết này

Chức năng bình luận đã bị đóng