Vì sao anh đánh rơi kỷ niệm?

0

Vì sao anh đánh rơi kỷ niệm? Phải chăng đoạn đường mình vừa đi qua gập ghềnh quá phải không anh?

Những cơn mưa bất chợt kéo về. Em mệt mỏi khép lại đôi bờ mi. Từng giọt nặng nhọc lăn dài trên má. Khi anh đến bên em, có phải cũng là ngày mưa như này không anh? Một ngày mưa xối xả, mình cùng chạy vội dưới những tán cây xanh ngát. Dù cho đôi bàn tay của anh thật to lớn, cũng chẳng đủ để che đi những hạt mưa lạnh kia trên mái tóc em. Em vẫn còn nhớ như in cái mùi nồng nồng của mưa ngày hôm ấy. Anh nắm tay em thật chặt. Bàn tay nhỏ bé đặt trong bàn tay thật lớn. Em đã rất hạnh phúc, đôi môi chum chím đầy mật ngọt. Và mình yêu nhau từ khi ấy.

Người ta thường bảo, thời gian rất đáng sợ. Nó làm con người ta lớn lên, nhưng cũng khiến ký ức sẽ bị bào mòn. Anh dần quên mất cách bước chân chậm lại, để đôi ta cùng sánh bước, anh dần quên mất cách nắm tay em đặt vào tay anh, rồi anh quên cả việc ôm em từ phía sau. Một điều, hai điều, ba điều,… những giọt mưa ngoài kia vẫn cứ rơi. Phải chăng một giọt rơi xuống, chạm đất vỡ òa, là một điều nhỏ nhoi thật đẹp trước kia anh vẫn thường dành cho em?

Có phải đường gập ghềnh nên anh đánh rơi kỷ niệm

Đôi chân em từ bao giờ, cứ đi nhẹ nhàng, đi mãi. Chẳng biết tìm kiếm gì ở phía trước. Phải chăng em không còn nhìn thấy ánh sáng luôn dẫn em đi đúng hướng nữa? Em cứ tự hỏi, tự dằn vặt chính mình. Điều gì là đúng? Điều gì là sai? Em mệt mỏi quá, tại sao nước mắt rơi hết rồi, mà ưu phiền vẫn ở lại. Và rồi em ngập chìm trong chính những hạt mưa kỷ niệm.

Nhớ da diết những ngày xưa ấy. Có một cô bé ngốc nghếch cầm tay anh thật chặt, khẽ thủ thỉ với anh: “Mình mãi bên nhau anh nhé !”. Cái ôm thật chặt của anh đáp lại, khiến em tự thấy mình trở thành cô gái hạnh phúc nhất thế gian.

Anh à, có phải đoạn đường nhiều chông gai quá, nên anh đã đánh rơi mất kỷ niệm. Có phải đôi chân em bước quá chậm, khiến anh để quên em đằng sau lúc nào không hay. Em vẫn miệt mài bước, mong mỏi một ngày lại tìm thấy anh nguyên vẹn. Em sẽ nhặt lại những ký ức mà anh đánh rơi. Em sẽ đợi chờ bước chân anh quay lại tìm em. Vẫn sẽ là cô bé ngốc nghếch chỉ cần anh ôm vào lòng. Em nhớ anh, nhớ rất nhiều. Ngoài kia mưa vẫn rơi, nhưng em sẽ đợi anh, anh nhé !

Hằng Sherryblogradio.vn

Đánh giá bài viết này

Chức năng bình luận đã bị đóng